Longfic Ma Nu Jiyeon Eunyeon Jijung Chap 36

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng
Bị cái bạn kia "dụ dỗ" rồi "uy hiếp" ở trong zalo cho nên hnay phải up 2 chap ~

Tui khổ wá mà >.<

Enjoy ~ hiu hiu

-----------------------

Bữa tối ba người cùng quây quần quanh chiếc bàn nhỏ, thức ăn chỉ vỏn vẹn vài món nhưng khẩu vị rất ngon, rất khác vs những lần Jiyeon ăn cơm cùng gia đình… chắc là bởi vì ở nhà chỉ có mỗi cô và chủ tịch hoặc có đôi khi chỉ có một mình cô cho nên k có hương vị ấm cúng như thế này…

“Con ăn nhiều nhiều vào, bác thấy khi nãy vừa đến đây sắc mặt con k đc tốt.”

Bà Ham nhiệt tình gắp thức ăn bỏ vào chén cho Jiyeon, điều này khiến Jiyeon rất ngạc nhiên bởi vì trước nay cô chưa từng đc ai tiếp đãi nồng hậu đến vậy lại chưa kể bà Ham là người lớn tuổi nhưng lại chủ động gắp cho cô trước, thật là…dường như những người nhà họ Ham ai cũng tốt tính, Eunjung cũng như vậy có thể thấy cả nhà họ đều rất giống nhau.

“Con cảm ơn bác. Bác cũng ăn nhiều một chút!” – Jiyeon lễ phép gắp lại thức ăn cho bà Ham

“Này này, hai người cứ gắp qua lại cho nhau thế còn con thì sao? Mẹ à, con là con của mẹ đó tại sao lại k gắp cho con miếng nào vậy chứ!!!” – Eunjung ra vẻ giận dỗi oán trách

“Con có tay có chân khỏe mạnh như thế thì tự làm lấy đi, với lại k cần gắp con cũng đã động đũa ăn trước rồi còn gì!!!”

Eunjung chỉ biết thở dài, ngao ngán thầm nói “Tay chân của Jiyeonie cũng khỏe mạnh mà, mẹ thật thiên vị!”

Thấy người kia mặt mày trông rất khó coi khiến Jiyeon k khỏi buồn cười, chị là đang làm nũng vs mẹ hay sao…đã lớn như thế rồi còn có bộ dáng đó thật như một đứa trẻ, đáng yêu quá điii.

“Nè, unnie cũng ăn nhiều vào!” – Jiyeon tiện tay gắp một miếng thịt bỏ vào chén cơm trống không cho Eunjung.

“Cảm ơn em Jiyeonie!” – Eunjung cũng thuận tay gắp lại cho em

Bà Ham từ nãy đến giờ luôn đưa mắt dõi theo hai đứa nhỏ, thấy rằng trên nét mặt của Eunjung lẫn Jiyeon đều rất vui vẻ mặc dù Jiyeon k để lộ ra nhiều cảm xúc nhưng bà có thể nhìn ra sự yêu mến cũng như sự quan tâm, lo lắng của Jiyeon dành cho đứa con gái của bà. Người già này ngồi trong một bữa cơm nhưng lại liên tục chứng kiến cảnh tình cảm của đôi bạn trẻ đối vs nhau  làm cho bà k khỏi sinh nghi, nhìn qua là biết đứa con của gái bà rất yêu quí cô bé này…trông hai đứa khá đặc biệt, như kiểu đôi trai gái đang cảm thụ hạnh phúc bên cạnh nhau.

“Khi nãy bác thấy Jiyeon mặc chiếc váy trông như váy cưới…” – Bà Ham khéo léo đề cập

Jiyeon ngẩn ngơ dừng hẳn mọi động tác đưa mắt nhìn Eunjung. Eunjung cũng nhìn em rồi rất nhanh thay em trả lời…

“À, cô ấy vừa từ hôn lễ đến đó mẹ. Thật ra hôm nay là ngày cưới của Jiyeon nhưng em ấy đã bỏ trốn cùng con về đây.”

“Tại sao? Con làm hỏng hôn lễ nhà người ta à?” – Bà Ham hoảng hốt khi nghe Eunjung nói

“K có k có. K phải vậy đâu bác!” – Jiyeon ra sức giải thích

Có lẽ bà Ham nói đúng một phần, nếu k phải vô tình đụng phải Jiyeon thì Eunjung cũng đã xồng xộc chạy vào nơi đang diễn ra hôn lễ hòng cướp dâu bỏ trốn luôn rồi đấy chứ hưng thật may sự tình chưa đến mức động trời đó, Jiyeon đã bỏ chạy trước khi Eunjung quyết định ra tay.

“Là vì Jiyeon bị cha cô ấy ép hôn cho nên phải bỏ trốn. Mẹ thử nghĩ đi làm sao có thể lấy người mình k yêu đc chứ, nếu con là Jiyeon con cũng sẽ làm thế.”

Bà Ham nghe Eunjung nói có lí, cho dù trước đây lễ nghĩa môn đăng hộ đối hay là cha mẹ đặt đâu con ngồi đó thì thời nay đã là khác xưa rất nhìu, chúng ta bây giờ k còn ở thời kì phong kiến nhiều phép tắc kì quặc như vậy nữa cho nên việc đại sự cả đời của người con gái phải do người đó quyết định, nếu lỡ như cha mẹ bắt ép gã con vào một gia đình giàu có nhưng lại chẳng may người kia tính tình k tốt thì hóa ra là tự mình giao trứng cho ác rồi còn gì… K đc, đúng là k đc!

“Con nói phải, tại sao bây giờ còn có định kiến ép hôn như vậy nhỉ ta thật k hiểu. Eunjung à, nếu sau này con có yêu ai cứ nói mẹ, mẹ sẽ k ngăn cấm vì người đó là người con yêu, mẹ con sẽ tin tưởng tuyệt đối vào con mắt nhìn người của con.”

Nghe bà Ham nói thế Eunjung hết sức vui vẻ đáp “Mẹ nhớ lời mẹ nói đấy nhé! Nhất định k đc nuốt lời.”

“Nhớ rồi, nhớ rồi. Có cần phải móc nghéo hay k đây?”

“Dĩ nhiên là k thể thiếu rồi. Nào, chúng ta cam kết!”

Jiyeon đưa mắt nhìn hai mẹ con họ đối xử vs nhau tựa như bạn học cùng lớp, quả thật cô rất ghen tị vs Eunjung vì may mắn có đc một người mẹ như bà Ham, bác ấy vừa là bạn, vừa là mẹ có thể cùng chị chia sẻ, thấu hiểu…cô thật muốn đc giống chị, đc sinh ra trong gia đình bình yên và hạnh phúc.

“Jiyeonie. Em sao thế? Thức ăn k vừa miệng?” – Eunjung đột nhiên thấy Jiyeon bỏ đũa, mặt em ấy cứ cúi gằm xuống bàn lại k nói năng gì khiến cô có chút lo sợ

“K phải. Thức ăn rất ngon, em chỉ là…chỉ là thấy mọi người vui quá…làm em nhớ mẹ.” – Jiyeon bất giác k kềm đc xúc động, giọng có chút nghẹn ngào nói

Eunjung đưa mắt nhìn sang bà Ham, nhất thời bà có thể hiểu đc hoàn cảnh của Jiyeon là như thế nào rồi. Bà thở dài giang rộng vòng tay qua lưng ôm lấy Jiyeon dỗ dành…

“Đừng khóc. Nếu con k chê nhà bác nghèo thì từ nay cứ ở lại đây, cũng có thể gọi bác là mẹ. Con là bạn tốt của Eunjung, bác cũng xem như là đứa con gái tốt của bác vậy.”

Jiyeon sục sịch đưa tay ôm lại bà Ham, miệng tươi cười đáp “Con rất muốn đc là thành viên trong gia đình mình. Mẹ! Từ nay con đã có mẹ rồi.”

“Con ngoan, đừng khóc nữa. Từ sau này cả nhà chúng ta sẽ luôn đầy đủ như này nhé.”

Eunjung nhìn Jiyeon rồi lại nhìn mẹ cô đang ôm người con gái cô yêu, hình ảnh này thật ấm áp và hạnh phúc biết bao. K ngờ chỉ mới gặp thôi nhưng hai người phụ nữ mà cô yêu thương nhất trên đời lại có thể dung hòa vs nhau như vậy.

“Được rồi, mẹ mau bỏ em ấy ra để em ấy còn ăn cơm nữa.”

“Eunjung, con từ nay đừng gọi ta là mẹ nữa!”

“Mẹ!!! Tại sao lại như vậy, mẹ như thế là có mới nới cũ đó!”

“Ta k muốn nghe con gọi ta là mẹ. Im lặng đi, ở đây chỉ có con gái Jiyeon mới đc gọi ta là mẹ thôi.”

“Jiyeonie à, em nói lời nào giúp Jung đi chứ!”

Jiyeon chỉ biết im lặng mĩm cười, lúc nào cũng vậy cái gia đình này luôn chộn rộn tiếng cười, đầy ắp niềm vui. Cô cảm thấy mình thật may mắn vì đã đc gặp Eunjung, đc yêu chị và đc chị đưa đến thế giới riêng của chị vs những người thân thương hết sức bình dị nhưng đầy quả cảm và tốt bụng.

Sau khi bữa tối kết thúc, bà Ham trở về phòng mình còn Eunjung và Jiyeon lại ở chung phòng vs nhau bởi vì căn nhà khá nhỏ, chỉ có mỗi hai gian phòng nên k thể mỗi người một phòng như nhà của Jiyeon.

“Xin lỗi em, nhà unnie chỉ có hai phòng. Nếu mà em k quen hay là để unnie ra ngoài.”

“K có gì k quen cả!” – Jiyeon trở về sắc mặt lạnh lùng

“Vậy chúc em ngủ ngon.”

Eunjung hiểu ý nên cũng k nói gì thêm, cô chỉ lũi thũi lấy chăn xuống sàn mà trải. Jiyeon thấy chị k nhìn đến cô cứ tập trung vào cái chăn trên tay k khỏi buồn bực, người ta là đang giận chị lẽ nào chị k biết hay sao…

“Jiyeonie à, em đang làm gì thế?”

Đang định bung  trải chăn ra sàn bỗng dưng Jiyeon từ trên giường bước xuống níu lấy tấm chăn trên tay cô khiến cô có chút khó hỉu nhưng mà khi mở lời hỏi thì Jiyeon cũng chẳng nói gì, cứ im im dùng dằng cái chăn qua lại. Đột nhiên Eunjung cảm thấy việc làm này thật vô vị, khi không cả hai lại tranh giành một cái chăn vs nhau cho nên cô nghĩ thôi thì em ấy muốn cứ để cho em ấy, nhà tuy k nhiều phòng nhưng chăn thì k thiếu vì thế mà cô chủ động buông tay. Chính vì đang giằng co vs nhau mà Eunjung bất ngờ buông ra làm mất cân bằng trọng tâm vậy là cả người Jiyeon té nhào vào người Eunjung và chuyện gì đến sẽ đến…

Hiện tại là cô đang nằm gọn bên trên người chị

Vài giây im lặng qua đi bỗng nhiên Eunjung đưa tay vén những lọn tóc lòa xòa che khuất đi gương mặt xinh đẹp của Jiyeon, cô nhẹ nhàng lùa những sợi tóc tơ còn vướng víu sang một bên rồi lại dịu dàng di chuyển ngón tay từ đôi mắt xuống chóp mũi và sau đó là dừng lại ở đôi môi…

“Jung … ưm “

Jiyeon vừa định hé môi nói lời gì đó đã bị Eunjung ngăn lại bằng một nụ hôn, điều này khiến Jiyeon k khỏi kinh ngạc… mắt cô mở to, người cứng đờ k dám nhúc nhích. Giây phút đôi môi của chị chạm đến đôi môi cô cứ như một tia điện chiếu thẳng vào rồi đầu lưỡi của chị bắt đầu xâm chiếm lấy vòm miệng cô, lúc bấy giờ cô mới nhận ra rằng chị đang hôn cô và đây thực sự là một nụ hôn. Lần đầu cùng người khác hôn nhau Jiyeon k tránh khỏi sự ngỡ ngàng và những điều mới mẻ, cô cũng chẳng biết phải đáp trả thế nào cho đúng vì thế mà cứ ra sức đẩy lưỡi chị ra cũng như chị đang đẩy lưỡi vs cô vậy nhưng Jiyeon nào biết hành động của cô lại khiến Eunjung nghĩ rằng cô đang cảm thấy khó chịu cho nên nhất thời ngưng lại, Eunjung mở mắt nhìn cô hỏi…

 “Làm sao thế? K thích?”

“K phải…chỉ là k quen.” – Jiyeon xấu hổ đáp

“Vậy thì làm nhiều sẽ quen.” -Eunjung mĩm cười lại kéo Jiyeon vào một nụ hôn khác nhưng lần này nụ hôn sâu hơn và dài hơn.  Jiyeon cũng k còn bỡ ngỡ nữa mà nhiệt tình đáp trả lại chị mặc dù có chút ngượng nhịu.

Người ta thường nói nụ hôn đầu bao giờ cũng vụng về nhưng mãi về sau k thể nào quên. Đúng là vậy! Ban đầu khi chạm vào bờ môi của đối phương dường như trong đầu chẳng còn biết đến điều gì, qua lí thuyết trên sách vở, các tiểu thuyết gia hay các nhà văn học đều cho rằng nụ hôn đầu cực kì lãng mạn nhưng Jiyeon lại k cho như vậy bởi vì cô k cảm nhận đc vị ngọt như mọi người đã nói mà chỉ thấy sự ướt át nhạt nhẽo từ tuyến nước bọt của cả hai và cô còn cho rằng hôn nhau thế này rất mất vệ sinh, có thể sẽ lây bệnh truyền nhiễm qua đường miệng =]] nhưng k thể k nói đến nó rất đặc biệt,  nụ hôn khiến cô mang một nỗi sợ không tên, mang theo một chút run rẩy, lúng túng và một chút ngượng ngùng xấu hổ nhưng rồi khi rời nhau ra cô lại rất nhớ sự đưa đẩy mãnh liệt từ chiếc lưỡi của chị, một cảm giác kì lạ k thể nào diễn tả rõ đc, là cái cảm giác lâng lâng có chút đê mê, lại rất phê phê. =]] Nói tóm lại có thể những điều đó đã tạo nên sự lãng mạn mà mọi người vẫn thường hay nói đến, nếu đúng như vậy thì cô cuối cùng cũng đã biết đc hôn thật sự là như thế nào rồi và chỉ có thể đưa ra kết luận, nó khác xa so vs tưởng tượng rất nhiều… nhưng cũng k đến nỗi tệ!

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFun.Vip